Mưa chiều cuốn xác Phượng trôi,
Cánh hoa thắm đỏ một thời dấu yêu.
Dáng hoa tuy chẳng mỹ miều,
Mà sao ẩn chứa bao nhiêu tình đời.
Mỗi mùa cánh Phượng rơi rơi,
Tâm tư tràn ngập dòng đời Thư Sinh.
Phải đâu chỉ có riêng mình ,
Biết ai kia có còn in giữa lòng.
Cái thời vụng dại trắng trong,
Bồi hồi nổi nhớ bềnh bồng trong tim.
Gom vào tất cả nổi niềm,
Dòng thời gian cũng lặng im đón chờ...
Làm sao về lại ngây thơ,
Bao nhiêu ký ức xa mờ vùi sâu.
Thời gian hiện rõ mái đầu,
Sương che ánh mắt còn đâu ngắm nhìn.
Gió đùa cánh phượng rung rinh,
Rơi vào nỗi nhớ ân tình xa xưa...
Nhắc bao nhiêu cũng là thừa
Màu hoa kỷ niệm dây dưa nỗi lòng !
22/6/2019
Khlaphnum.
(Ảnh : Google )
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét