Thứ Tư, 17 tháng 4, 2019

DÁNG ĐÊM !

Đêm khoe dáng dưới vầng trăng tỏ,
Cánh mỏng manh hé nở bên hè.
Mây ơi chớ vội vàng che,
Để lung linh trắng chợt nhòe nét duyên.
Vì nghịch cảnh ưu phiền nhân thế ,
Đợi chờ đêm Quỳnh kể hương lòng.
Dẫu rằng muôn vẻ trắng trong,
Mà nhiều cay đắng cô phòng nhân gian.
Trăm hoa vẫn hiên ngang chói lọi ,
Được sáng soi dưới ánh mặt trời,
Còn ta một kiếp sương phơi
Nương trăng để tỏ ánh ngời riêng tư.
Người ta mượn thi từ ưu ái
Để ngợi ca sắc thái đêm đen .
Chẳng dây dưa với kim tiền,
Nồng nàn hương sác chính chuyên bao đời.
Quân tử chẳng buông lời cợt nhả
Chỉ thầm mong được thỏa niềm vui,
Nâng ly chứng kiến hoa cười,
Ánh trăng bàng bạc lòng người cũng say.
Quỳnh vẫn thế ...luôn đầy bí ấn,
Cũng đâu thèm oán giận thế gian.
Phải đâu là kiếp lỡ làng,
Hương xa vẫn khiến bao chàng...thức đêm !

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét