Thì ra cái nhớ quanh đây,
Hèn chi nó cứ mãi dày vò ta.
Lâu lâu ẩn hiện ú òa,
Để cho kiêu hãnh xót xa ngỡ ngàng.
Trầm tư phủ lối miên man,
Vẽ vời chi để bàng hoàng con tim.
Tâm tư ảo ảnh nhấn chìm,
Hoàng hôn buông xuống lặng im cõi lòng.
Đưa tay quờ quạng khoảng không,
Chạm vào nổi nhớ nhớ bềnh bồng trôi xa.
Ngỡ đâu còn chút mặn mà,
Ai hay nhạt nhẽo phôi pha mất rồi.
Một thời cái nhớ chia đôi,
Bây giờ còn lại một người chắt chiu.
Thời gian chồng chất thêm nhiều,
Mà con tim vẫn tiêu điều hoang vu ?
Phải đâu là chốn ngục tù
Mà sao cứ nhốt thiên thu nhớ buồn !
5/4/2019
Khlaphnum.
(ảnh :Google)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét