Hình như mơ giữa ban ngày ,
Nhẹ nhàng tiếng gót chân ai ghé vào.
Lâng lâng trong dạ nôn nao,
Có chăng cách cảm thần giao theo về ?
Bàng hoàng tấc dạ tái tê,
Sao người vội vã chẳng hề hỏi han ?
Cho lòng ta thoáng bẽ bàng ,
Cơn mơ vụn vỡ nát tan , đượm buồn.
Mùa Thu nào có vấn vương,
Ngày vui vẫy gọi nẻo đường phương xa...
Cái se se lạnh chiều tà ,
Từng làn mấy trắng trôi xa mất rồi !
Những màn sương mỏng chơi vơi
Nơi miền ký ức gọi mời hồn ta.
Thu ơi nhớ ánh trăng ngà ?
Soi niềm hạnh phúc , hòa ca vẹn tình.
Bao lời ta đã phân minh,
Nàng còn nghi hoặc , bất bình nữa chăng ?
Từng câu , từng chữ rõ ràng,
Phơi bày tất cả ruột gan ra ngoài.
Dẫu chưa trọn vẹn đắm say,
Trăng treo vườn trúc mộng hoài trăm năm .
Tội cho cái nhớ âm thầm,
Mơ hoang...vẫn cứ xa xăm đợi chờ...
7/10/2020
Khlaphnum.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét